xương thiêng
Định nghĩa
- Danh từ:
- Xương cùng: "xương thiêng" là một thuật ngữ trong giải phẫu học, chỉ một xương hình tam giác nằm ở phần cuối của cột sống, giữa các đốt sống thắt lưng và xương cụt. Xương này có chức năng kết nối cột sống với khung chậu và hỗ trợ trọng lượng cơ thể khi ngồi hoặc đứng.
- Nguồn gốc tên gọi: Từ "thiêng" trong "xương thiêng" xuất phát từ quan niệm dân gian hoặc tôn giáo cho rằng xương này có tính linh thiêng, đôi khi được liên kết với các nghi lễ hoặc tín ngưỡng về sự bất tử của linh hồn.
Ví dụ sử dụng
- (Xương cùng đóng vai trò thiết yếu trong cấu trúc xương của con người.)
- (Trong ngành giải phẫu, thuật ngữ "xương thiêng" thường được thay thế bằng "xương cùng".)
Các cách sử dụng nâng cao
"xương thiêng trong y học": Mô tả vị trí và chức năng của xương cùng trong cơ thể.
- Bác sĩ chỉ ra rằng xương thiêng có thể bị tổn thương khi ngã mạnh. (Bác sĩ giải thích rằng xương cùng dễ bị chấn thương khi có tác động mạnh từ phía sau.)
"xương thiêng trong văn hóa": Liên quan đến các quan niệm tâm linh về xương cùng.
- Một số nền văn hóa cổ tin rằng xương thiêng chứa đựng linh hồn của tổ tiên. (Nhiều dân tộc xưa cho rằng xương cùng là nơi trú ngụ của linh hồn người đã khuất.)
Biến thể và từ gần giống
Xương cùng (danh từ): thuật ngữ giải phẫu chính thức, đồng nghĩa với "xương thiêng".
- Xương cùng nằm ở phía dưới cột sống. (Xương cùng được đặt ở phần cuối của xương sống.)
Xương cụt (danh từ): xương nhỏ nằm ngay dưới xương thiêng, tạo thành phần cuối của cột sống.
- Xương cụt thường dễ bị đau khi ngồi lâu trên bề mặt cứng. (Xương cụt thường gây khó chịu khi ngồi lâu trên ghế không có đệm.)
Từ đồng nghĩa
- Xương cùng: thuật ngữ chính xác trong y học và giải phẫu.
- Xương thánh (ít dùng): một biến thể từ "xương thiêng" trong một số văn bản cổ.
Thành ngữ liên quan
- Xương thiêng cốt quý: thành ngữ chỉ những người có dòng dõi cao quý hoặc được coi là linh thiêng, thường dùng trong văn chương hoặc truyền thuyết.
- Trong truyện cổ, nhân vật chính thường mang xương thiêng cốt quý. (Trong các câu chuyện dân gian, nhân vật chính thường có nguồn gốc cao sang và linh thiêng.)